Chúng ta về trường (K8 và K9)

PHÓNG SỰ  ẢNH

 Quang K8MA

Chúng tôi, gồm 10 người, phần lớn là cựu sinh viên K9, và Quang, Hồng K8 do Tuân K9 cầm đầu đã làm cuộc đổ bộ vào trường ĐH Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên trưa ngày 5/12/2013. Xin được làm phóng sự ảnh nhiều tập này giới thiệu với các bạn CSV đại học Cơ Điện, những người cho đến tận bây giờ, ba bốn chục năm rồi, trái tim vẫn còn nóng bỏng yêu thương, nhớ về trường cũ.

CỔNG TRƯỜNG
Nơi đây chợ T. Ba Nhất,
Nơi đây quán nước bà Thê,
Nơi đây phở ngon chị sáu.
Tất cả đã đổi thay, nay là cổng trường Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên, trường Đại Học Cơ Điện cũ của chúng tôi đấy. Và cũng y như các trường Đại Học khác của Việt Nam, bao quanh trường là dãy nhà dân, là quán, là xá là trăm thứ dịch vụ nhỏ, to, hay, dở. Nhưng kệ nó, tất cả vẫn thân thương vẫn gần gụi với những trái tim của chúng tôi, những trái tim mà cách đây 36, 37 năm vẫn còn rất non trẻ.

   

Cổng chính trường Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên, nơi con đường nhỏ dẫn ra chợ T. Ba Nhất  ngày ấy.

Khu Ký Túc Xá sinh viên, nằm trên nền chợ T. Ba Nhất cũ và khu đồi hoang rợp cánh bướm bay mỗi khi trời nổi gió

Giờ tan trường sắp đến, lác đác đã có những sinh viên vôi vã đi ra. Cảnh này ngày xưa không có đâu, vì làm gì có cổng ma đi ra đi vào.

Đám sinh viên nữ bao giờ cũng muốn làm duyên, làm đẹp. Thấy tôi vác máy ảnh, “Bác ơi, chụp cho chúng cháu với”, “phải gọi bằng thày, Tôi là giáo viên cũ của trường mà”, “Vâng ạ thế ảnh có đưa lên tạp chí của trường không ạ”, “Có chứ”…

Số sinh viên ra về không nhiều, vì phần lớn chúng được ở trong nội trú

Đây là những nữ sinh viên K49, năm đầu tiên đấy, còn trẻ trung, bỡ ngỡ như các sinh viên K8, K9 năm 72, 73 thôi. Vì thế, đề nghị mãi chúng mới đồng ý đứng chụp ảnh.

Còn lũ sinh viên lớn, năm cuối thì ngồi quán rất đĩnh đạc. Chúng sắp thành kỹ sư rồi. Các bạn có nhìn thấy một cậu Kỹ sư ngồi cạnh không, tốt nghiệp K8 đấy, nhưng vẫn còn nhớ quán nước T. Ba Nhất lắm…

Các cô cậu sinh viên năm 2, năm 3, tếu táo, nô đùa với nhau, vơi cốc nước và với một vài cái kẹo lạc, Chẳng khác xưa lắm đâu.

Đoàn K9 xuất hiên rồi, chúng tôi chuẩn bị đổ bộ vào trường.

Đây toàn cảnh cổng trường ĐH Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên.

Hai chiếc xe hơi đưa ban đại diện K9 về đến cổng trường. Thêm vào đấy là 3 cựu sinh viên K8, hai từ Hà Nội lên từ sớm Quang và Hồng, một là người ở sẵn đó, anh Dũng còng. Thế là vừa tròn mười người.
Sau khi chỉnh đốn trang phục, vũ khí, anh em chúng tôi đã chụp ảnh kỉ niệm cùng nhau và cùng cái cổng trường vừa lạ vừa quen. Lạ vì ngày chúng ta học có cái cổng này đâu, quen vì nó là cổng trường Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp Thái Nguyên, trường Đại Hoc Cơ Điện cũ của chúng ta. Tiếp theo tất cả chỉnh tề lên xe vào trường, và đây mời các bạn cùng chúng tôi quan sát, chiêm ngưỡng nhà trường qua những bức ảnh sống động.

   

Với cá cổng trường vừa quen vừa lạ, chúng tôi chụp ảnh kỷ niệm

Con đường lớn dẫn vào khu hiệu bộ, qua những vườn cây xanh tốt, mát mẻ và thân thiện với thiên nhiên.

Đây là khu nhà giành cho các phòng ban và hiệu bộ làm việc. Khác xa lắm những dãy nhà ngói một tầng ngày xưa.

Phía trước ngút tầm mắt là vườn cây, bể cảnh, thật đẹp. xa kia là khu kí túc xá sinh viên với những Block 5 tầng khang trang.

Phia bên phải, một nhà thư viện 5 tầng mới đang được xây dựng. Tầng thứ 5 được giành làm nhà truyền thống của trường. Hiệu trưởng Thế đang kêu gọi moi người chung tay đóng góp tư liệu cho phòng truyền thống.

Chúng tôi gặp mặt ban lãnh đạo nhà trường trong phòng họp hiệu bộ.

Những lời chào hỏi, những câu chúc và kế hoạch thăm trường được vạch ra cùng sự nhất trí và những tràng vỗ tay vui vẻ

Sau khi hai bên đã trao đổi những vấn đề lớn trong hội trường. Trong đó Hiệu trưởng nhà trường đã thông báo cho anh em những gì nhà trưởng đã làm và đang là, cũng như những dự định trong tương lai. Anh em chúng tôi đã nhất trí lịch trình thăm quan. Và Hiệu Trưởng Phan Quang Thế đã đưa anh em chúng tôi dạo một vòng thăm quan tất cả các khu nhà làm việc của trường. Đến đâu chúng tôi cũng nhận ra sự đổi mới và cái sức sống đang trỗi dậy, chứng minh cho những gì mà Hiệu Trưởng Phan Quang Thế vừa mới trao đổi với anh em chúng tôi trong hội trường. Mời các bạn cùng nhận biết điều đó qua những bức hình vừa chụp nhé

Khu nhà 3 tầng ngày ấy

Hồi ấy K9 ở khu nhà này

Chụp ảnh để nhớ lại thuở sinh viên nơi đây

Một sự xúc động thực sự

Nhà khách chuyên gia của trường

Cô con gái thày Thơm vui mừng nhận ra các anh và xin chụp ảnh kỉ niệm

Nhà A3 sát cái sân bóng mini ngày ấy

Nhìn cái biển Khoa Cơ khí , Khoa Điện tử sao thấy thân quen quá

Còn đây là khu nhà 4 tầng được xây sau khu 3 tầng, K8 cũng đã có thời cư ngụ ở đây

Trường giờ đây đã có thêm nhiều khoa, chẳng thế mà Hiệu Trưởng Thế đang muốn đổi tên trường thành “Bách Khoa Thái Nguyên”

Khu nhà này là nơi làm việc của giáo viên và cán bộ

Sân trường đầy ắp bóng mát từ những cây xanh rất to.

Hội trường lớn của nhà trường, nơi tổ chức các sự kiện lớn.

Đây là khu hiệu bộ nhìn từ xa

Phía trước có những vườn cây thật đẹp

Khu ký túc xá sinh viên chất lượng cao.

Toàn cảnh sân chơi của khu ký túc xá

Chúng tôi đi thăm quan khu ở cũ của các cựu sinh viên K8, K9 ngày xưa, thăm quan một số công trình mới, ngắm nhìn cảnh quan nhà trường. Tất cả, dù cũ, dù mới đều gợi lại bao kỷ niệm buồn vui thủơ sinh viên trong sáng và bồng bột. Tôi tần ngần ngó nhìn và suy tư, không biết cái dãy nhà lá nằm dưới chân sườn đồi thoai thoải, lúc nào cũng ríu rít tiếng cười của các em, các chị sinh viên nữ và lúc nào cũng có vài ba chú SV nam rập rình ấy bây giờ là chỗ nào. Không đoán chính xác được, nhưng cũng không dám hỏi. Can đảm lắm, bây giờ mới dám viết ra đây.
Tiếp theo chúng tôi tiến về khu nhà ăn, rồi kí túc xá sinh viên. Lúc này là giờ nghỉ trưa, giờ ăn trưa. Vì thế trong nhà ăn, trên đường đi và cả trong kí túc xá khá đông sinh viên. chúng tôi có dịp tiếp xúc với các em, vui lắm, vui như thời ấy gặp nhau chuyện trò vậy.

Khu đất trước nhà A3 ngày xưa làm sân bóng đá mi ni nay là sân Tennis, phia trong là nhà ăn hai tầng

Giờ ăn trưa, sinh viên mua theo suất, tiền giao cháo múc, không còn cảnh gom phiếu, chữa phiếu ăn nữa

Số người ăn không quá đông, nhưng chất lượng phục vụ thì hơn nhiều

Số người ăn không quá đông, nhưng chất lượng phục vụ thì hơn nhiều

Mr. Tuân còn hỏi han han các em, thật ân tình

Gương mặt nữ sinh, không biết tấm ảnh này có làm cho các CSV K8, K9… thấy sao động nhớ về các Sinh viên nữ ngày xưa không?

Phòng làm việc của cán bộ nhà trường.

Còn đây là khu kí túc xá cao cấp. Từng phòng khép kín, sạch sẽ, tiện nghi

Nào có thấy quen không các bạn, cũng giường tầng, cũng bản vẽ, nhưng sạch đẹp hơn nhiều. Phía sau phòng là buồng vệ sinh

Phòng sinh viên nữ màu sắc rực rỡ hơn. Và vẫn thế lúc nào cũng có chú SV nam săn dón các bạn nữ. Không biết có bạn nào nhận ra mình ở đây không?

Chúng tôi được dịp nói chuyện với các em. Vui lắm

Những bước đi sinh viên cũng đĩnh đạc hơn đấy chứ.

Còn đây khu nhà làm việc của giáo viên ngày trước, nay thành một khu riêng, dành cho một trường thành viên.

Chúng tôi rời khu kí túc xá để tiếp tục hành trình thăm quan nhà trương.

au khi thăm quan nhà ăn và ký túc xá sinh viên, anh em chúng tôi lại được Thày Hiệu trưởng   cùng cán bộ nhà trường đưa vào thăm khu xưởng trường. Mấy dãy xưởng khá lớn, không còn lụp xụp như trước đây đâu. Bên trong, từng bộ phận, các thiết bị thực tập đã được đổi mới, chưa nhiều lăm, chắc tới đây nhà trường còn phải đầu tư nhiều. Rất tiếc đang là giờ nghỉ trưa, nên chúng tôi không được tiếp xúc với cán bộ công nhân trong xưởng.

Đã có nhiều những thiết bị hiện đại phục vụ thực tập

Nhưng các thiết bị cũ, truyền thống thì cũng còn nhiều.

Tuân và Dũng còn hí hoáy định đóng điện làm việc riêng, nhưng may mà cầu dao tổng đã cắt.

Đứng trong sân xưởng, tôi lại nhìn về khu kí túc xá sinh viên, cố tìm riêng cho mình một hình bóng thân quen nào đó.

Tiếp sau, chúng tôi lại đi thăm quan khu nhà C. Đây là khu một tầng, mái ngói giành cho giáo viên, cán bộ công nhân viên làm chỗ ở. Bây giờ các dãy nhà vẫn thế, sập sệ nhiều rồi. Nhà trường bán lại cho các thày cô giáo, các thày cô giáo bán cho nhau hay chỉ để làm vườn. Phần lớn đã di chuyển ra gần đường quốc lộ, sinh hoạt thuận tiện hơn. Nhân thể, chúng tôi ghé vào sân bóng lớn của trường. Vẫn còn nguyên hình dáng cũ, vẫn còn nguyên những kỉ niệm sôi động và thầm kín ngày nào, những gốc cây, những cột điện và cả những vạt cỏ nhầu nhầu nửa xanh nửa vàng. Có bạn nào có những kỉ niệm về chúng hãy mạnh dạn kể lại đi cho các cựu sinh viên mà gần 40 năm về trước chỉ là các cô cậu mới biết yêu và rất ham yêu.
Trên cái sân bóng cũ này, đoàn chúng tôi đã quyết định tổ chức lại một trận đá bóng mini. Nhưng không kiếm được bóng, hơn nữa đã trưa muộn, nên chúng tôi quyết định chỉ dựng lại một vài hình ảnh tượng trưng thôi.

Trên sân bóng lớn

Phía sau chúng tôi là cầu môn

Không có bóng để đá, tất cả đành vào giữ gôn vậy.

Trưa đã muộn quá rồi, nhưng mỗi anh em chúng tôi vẫn muốn được thăm quan tiếp vừa để hiểu hơn, vừa để lấn lá thêm nữa với cái mảnh đất đầy kỷ niệm trong đời sinh viên, nhưng không được, chủ nhà đề nghị và đưa chúng tôi đi ăn trưa. Trong bữa trưa thân mật, chúng tôi, cả chủ, cả khách – gọi thế thôi, tất cả đều là một nhà mà – còn chuyện trò, tâm sự và chia sẻ nhiều chuyện lắm,
Sau bữa ăn, chúng tôi lại quay về trường, cùng ngồi lại lâu nữa trong phòng họp để tiếp tục chuyện trò. Chúng tôi nói với nhau những gì, xin nhường lời cho Trần Thanh Tuân, trưởng đoàn hôm ấy tâm sự với các bạn.

Chuẩn bị vào bữa ăn trưa

Trong bữa ăn, chúng tôi tâm sự nhiều lắm, Trần Thanh Tuân cao hứng, hát cho mọi người nghe bài hát Cơ Điện.

Rồi giờ chia tay cũng đã đến, hai bên chủ khách tặng quà nhau và những cái bắt tay thân thiện.

Tạm biệt nhé, ngôi trường và những người bạn thân yêu của chúng tôi. Hẹn gặp lại nhé.

Đăng ngày: 20-10-2014; 2222 lần đọc

Tin mới hơn

Tin cũ hơn