Nơi tâm sáng

 

Trần Thanh Tuân

                                            Cựu sinh viên Khóa 9 - Chủ tịch Hội Cơ điện TpHCM

Cứ mỗi lần nghĩ/nhớ về trường là lòng tôi lại nôn nao như nghĩ về nơi thân yêu, về người thân yêu. Ra trường đã gần bốn mươi năm mà tình cảm vẫn ngập tràn như mối tình chung thủy còn nhiều khát khao, mong chờ. Tôi đã nhiều lần về trường mắt nhìn tay sờ những đổi thay rất phấn khích, nhiều cái là ước mơ ngày xưa đang được các em biến thành sự thật. Cảm xúc là tự hào là tin tưởng ở lớp đàn em dám làm, dám chịu và có dũng khí.. Khó khăn cho các công việc ấy ai cũng thấy là quá lớn, vất vả là không dự tính hết được trong cơ chế buổi giao thời này. Quyết tâm và đồng lòng sáng tạo vì sự nghiệp chung của cả tập thể có một đầu tàu tốt đã giúp các em mạnh mẽ tiến về phía trước. Rất nhiều việc lớn mà lớp đàn anh đi trước do dự chưa dám thì nay các em đã làm, làm mạnh mẽ. Cần nhắc lại là các em là người có dũng khí, có niềm tin. Đấy là vì các em có cái Tâm sáng.

Trong rất nhiều thành tựu đạt được của các em những năm qua có những việc các em làm chúng tôi suy nghĩ, suy nghĩ nhiều. Có những việc không liên quan đến dạy và học nhưng lại có ý nghĩa lớn lao đến cả quá trình hình thành và phát triển của trường. Hai trong số đó là tìm lại cho đúng ngày thành lập trường và làm gì để ghi nhớ các giáo viên và sinh viên xếp bút nghiêng từ đây ra trận bảo vệ Tổ quốc.

Tôi đã tự đặt cho mình câu hỏi : Tại sao các em làm và tại sao những lãnh đạo cũ không làm ? làm bằng tư duy trí tuệ hay làm cho có để cho xong ? Làm để cho trường tồn hay chỉ chục năm sau con cháu thấy vô nghĩa ?

Tôi đã đặt câu hỏi : Một phụ huynh hay một sinh viên lần đầu bước qua cổng trường suy nghĩ gì ? để hướng tương lai cuộc đời mình mà phấn đấu ?

Khi biết tin các em cẩn thận làm hẳn một hội thảo về các vấn đề trên chúng tôi từ xa theo dõi và cũng bàn bạc tranh luận với nhau không kém gì. Khi biết tin kết quả chúng tôi đã hân hoan chào đón và thông báo cho nhau suốt trong Nam ngoài Bắc biết. Có một vài luyến tiếc, cái cũ ra đi không bao giờ dễ dàng vì kỉ niệm.

Chúng tôi trân trọng tư duy đúng.

Anh em đều thấy vui vẻ thoải mái đón nhận ngày thành lập trường là ngày 19/8/1965, như đón nhận ngày thành lập Đội Việt nam tuyên truyền giải phóng quân 22/12/1944 được lấy cho ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt nam sau này. Còn về làm nơi ghi nhớ các giáo viên và sinh viên góp công bảo vệ Tổ quốc thì thấy các em làm có tư duy sâu xa. Các em biết kết hợp cái cần đẩy lên (học tập, thành tựu) và cái trân trọng (cựu chiến binh) khi dành hẳn khu quảng trường đẹp nhất dành cho tượng đài. Nó không lẫn lộn với một cơ sở của ngành lao động thương binh xã hội. Ta là trường đại hoc, cái tự hào chính của trường học là gì khi có cả người mới người cũ bước đến đây? Không làm theo tư duy bắt chiếc xa rời mục tiêu chính của nhà trường. Tôi chỉ có một băn khoăn nhỏ là tại sao lại phải có cái mốc 50 năm, không có con số ấy thì thế nào ? vì ngày mai kia là 51, 60,70….100 thì vẫn đài tưởng niệm này chứ. Việc này không cần vội vã.

                                                                 ***

Tôi ra trường 1978 làm việc tại một Viện Thiết kế ở Hà nội ba năm, rồi vô Sài gòn lập nghiệp với suy nghĩ của người khám phá tìm cái mới. Từ đó đến nay vẫn hướng về trường mỗi dịp lễ, mỗi dịp mừng năm mới. Năm 1990 với nguyện vọng của anh em Cơ điện sinh sống tại Sài gòn, chúng tôi đã lập Hội Cơ điện Tp HCM để tìm cách giúp đỡ nhau hay tụ họp sinh hoạt hướng về trường những ngày kỉ niệm. Chúng tôi bao bọc nhau và vẫn dõi theo từng bước đi của các em, của những người lớp sau, về ngôi trường thân yêu của mình.

Mỗi khi chúng tôi trở về trường là nhận được ánh mắt nụ cười mừng rỡ chân thành từ tấm lòng nhiệt tình các em dành cho. Chúng tôi được sống những phút giây hạnh phúc, vừa như là anh là chị là người thân trong nhà đi xa trở về. Gần giũ thân thương từ lãnh đạo cao nhất của nhà trường đến các anh chị công nhân viên khác. Tôi có thể tự hào nói rằng tình cảm ấy duy chỉ có ở trường ta, là truyền thống trường ta, là nét đẹp rất đáng tự hào của CHÚNG TA.

Tấm lòng người phương Nam xa xôi luôn chân thành và tha thiết với trường thân yêu. Vẫn thắc thỏm xôn xao mỗi khi có dịp đón ai, gặp ai dính đến ngôi trường xưa. Chúng tôi tự hào về các em và cùng lo lắng chia sẻ từng bước đi của các em, những bước đi với nỗ lực không mệt mỏi, không có chỗ cho điểm dừng.

Tôi lại đặt cho mình một câu hỏi nữa : Khi đã dừng chân lăn lộn với đời vào tuổi nghỉ ngơi : Tại sao cho đến giờ mình vẫn nhớ trường đến vậy ? Trường là ai? Là cái gì ? mà nhớ không nguôi vậy ?

Khi trả lời câu hỏi ấy bạn sẽ thấy một cảm giác lâng lâng. Khi ấy bạn tự nhiên thấy tâm mình cũng sáng ra lấp lánh theo những ngôi sao trên trời. Khi ấy dù bạn đứng ở bất cứ nơi đâu sẽ thấy một cái gì nôn nao trong lòng, cái cảm giác diệu kì.

Cảm giác của một người đang yêu và được yêu. 

Đăng ngày: 28-10-2014; 1241 lần đọc

Tin mới hơn

Tin cũ hơn